Nguyễn Huy An: Khi bước vào studio tôi không ngờ là nó nhỏ như vậy, vì khi xem các bức ảnh tôi có cảm giác không gian rộng hơn. Những đồ vật trong phòng và ánh sáng rất đẹp – tôi thích cái không khí cổ điển và những khoảng tối của studio. Nó giống như một bức tranh với nhiều yếu tố siêu thực, rất hợp gu với tôi.
Có một câu hỏi nhỏ là: trước khi chụp anh có sợ mọi người diễn quá không, và anh có lo bức ảnh có bị thời trang đẹp mắt quá hay không?
Tôi không có thắc mắc gì nhiều về loạt tác phẩm này, không biết hỏi gì. Ban đầu tôi cũng có suy nghĩ, liệu yếu tố dàn dựng và tốc độ chậm của bức ảnh có làm ảnh hưởng đến sự tự nhiên của nhân vật không. Nhưng khi ngắm những bức ảnh tôi vẫn thấy sự tự nhiên của họ. Tuy không mới nhưng đây là loạt tác phẩm hoàn thiện, đẹp. Sự tương phản giữa những nhân vật ngoài ánh sáng và nhân vật chính là Jamie âm thầm trong bóng tối rất sống động. Có một câu hỏi nhỏ là: trước khi chụp anh có sợ mọi người diễn quá không, và anh có lo bức ảnh có bị thời trang đẹp mắt quá hay không?
Jamie Maxtone-Graham: Tôi nghĩ rằng vẻ đẹp trong nghệ thuật có thể được thể hiện theo nhiều cách. Vẻ đẹp có thể và có lẽ đã trở nên sáo rỗng; ‘sức hấp dẫn’ có thể thay thế cho ý nghĩa; một ý tưởng thông minh nhất thời có thể chiếm chỗ của chiều sâu hoặc khái niệm – tất cả các yếu tố này có thể làm suy yếu tác phẩm. Tôi cho rằng, bởi cái đẹp liên tục bị ngành thương mại và quảng cáo lạm dụng, nên giờ nó đã trở thành một thứ ngôn ngữ công nghiệp chúng ta tiêu thụ vô ý thức. Nhưng tôi nghĩ rằng Vẻ Đẹp cũng có thể trở thành một công cụ hữu ích để kết nối các ý tưởng với nhau. Với sê-ri này, tôi muốn tạo ra một không khí nhất định, một đưa lại cho người xem một cảm giác nhất định thông qua chất lượng của ánh sáng và thông qua bảng màu với những sắc câm lặng, mềm mại, tối trầm. Tôi đã muốn và hi vọng rằng thông qua sự kết tác của những yếu tố này, một Vẻ Đẹp nào đó sẽ xuất hiện, sẽ kết nối các ý tưởng và chủ đề như lịch sử, nghệ thuật, nhiếp ảnh và mối quan hệ của tôi với chúng… lại với nhau. Ở đây, Vẻ Đẹp chính là một cánh cửa, một lối vào. Tôi nghĩ việc khiến cho ai đó phải dừng lại trước một bức ảnh vì họ tìm thấy Cái Đẹp, khiến cho họ nấn ná và dừng lại để tìm kiếm những thứ khác, cũng không phải là một kế sách tồi. Vẻ Đẹp là một ngôn ngữ; nó vừa là từ vừa là định nghĩa của từ. Nó phức tạp; và mỗi người – khi ngắm nhìn, lắng nghe hay cảm nhận Cái Đẹp – đều sẽ có định nghĩa riêng và khác nhau về nó. Rất nhiều người trong bộ ảnh này, kể cả anh và Phụ Lục – nhóm trình diễn của anh, là các nghệ sĩ, nhà thơ hay người làm về sáng tạo. Tất cả đều có mối quan hệ nào đó với Cái Đẹp – đấu tranh với nó, vuốt ve nó, phớt lờ nó, chối bỏ nó. Dù được bao gồm hay bị loại trừ, được ca tụng hay bị công kích, cái đẹp luôn tồn tại trong tác phẩm. Nhưng theo cách của riêng từng người và qua mỗi tác phẩm, chúng ta đều tìm kiếm một không gian nào đó để cùng tồn tại – hoặc ít nhất là kế bên – cái đẹp của tác phẩm đó.
Vậy nên điều tốt nhất tôi có thể làm trong quá trình sáng tác câu chuyện viễn tưởng vừa thực vào ảo này, là khiến cho người tham gia chấp nhận hoặc đơn giản là lờ đi không gian xung quanh họ.
Tôi đã hoàn toàn không lo lắng về việc các chủ thể sẽ trình diễn trong ảnh như thế nào. Từng chụp nhiều người khác nhau nên tôi biến mình tìm kiếm điều gì trong biểu cảm khuôn mặt của họ. Ý tôi là, các tấm hình rõ ràng không hề tự nhiên – như anh cũng đã nhận xét, chúng có yếu tố siêu thực. Vậy nên điều tốt nhất tôi có thể làm trong quá trình sáng tác câu chuyện viễn tưởng vừa thực vào ảo này, là khiến cho người tham gia chấp nhận hoặc đơn giản là lờ đi không gian xung quanh họ. Chúng ta chiêm ngưỡng và trở thành một phần không gian, môi trường của họ và của chúng ta. Dù tôi có chụp chân dung trên đường phố hay trong gian phòng studio này, thì quá trình khiến cho mọi người thoải mái với chính bản thân họ, và với môi trường xung quanh họ, là một thực hành, một bài tập quan trọng với tôi. Mỗi người mỗi khác, và với mỗi người tôi lại áp dụng các cách tiếp cận khác nhau để giúp họ được trạng thái diễn mà không phải diễn. Tôi đã từng tham gia các lớp diễn xuất tại Los Angeles cách đây nhiều năm, và đã học được nhiều phương pháp. Với những dự án như dự án này, tôi có sử dụng chúng – nhưng đồng thời tôi cũng thích được gắn kết với mọi người theo một cách cá nhân hơn – để cùng đạt được trạng thái tồn tại mà tôi tìm kiếm [ở họ] trong các tác phẩm của mình.
















