Nguyễn Quốc Thành: Ngay trước khi Jamie chụp tôi, một người bạn đã nhắc tới Francis Bacon – người hoạ sĩ đã cách mạng hoá hội vẽ người; ông đã miêu tả họ “từ trong ra ngoài”, phô ra những thớ cơ dưới lớp da người. Vậy nên khi tôi ngồi đó với Jamie, tôi đã cố gắng theo bước vị hoạ sĩ đại tài bằng cách cố gắng “gồng” cơ lên càng nhiều càng tốt, với một niềm tin tuyệt vọng rằng nó sẽ giúp bức hình đạt hiệu quả tốt hơn. Thực ra tôi cũng muốn làm điều ngược lại với những gì mà những người tham gia khác đã làm – tôi muốn tỏ ra không thoải mái trước ống kính.
Tại sao anh lại cho rằng mình buộc phải có mặt trong những tấm hình thì mới làm rõ được thực tế này?
Jamie, tôi không thực sự hiểu tại sao anh lại cố gắng xuất hiện trong những tấm hình, trần trụi, giấu mình trong bóng tối, mà thực chất là vẫn hiện hữu. Qua hành động chụp ảnh, nhiếp ảnh gia đã luôn sẵn hiện hữu rồi (vì máy ảnh không thể tự điều khiển mình), vậy tại sao anh lại cho rằng mình buộc phải có mặt trong những tấm hình thì mới làm rõ được thực tế này?
Jamie Maxtone-Graham: Tuy việc tôi có mặt trong các tấm hình là một yếu tố quan trọng, việc tôi chỉ xuất hiện trong bóng tối của mỗi tấm hình cũng quan trọng không kém. Hơn nữa, trong rất nhiều tấm hình – bao gồm cả tấm có anh – tôi là một thứ tựa như tấm gương của chủ thể, phản chiếu dáng và thế của người đó. Thật ra, Thành ạ, tấm hình của chúng ta là tấm đầu tiên tôi thử nghiệm với ý tưởng này.
Tuy việc tôi có mặt trong các tấm hình là một yếu tố quan trọng, việc tôi chỉ xuất hiện trong bóng tối của mỗi tấm hình cũng quan trọng không kém… tôi là một thứ tựa như tấm gương của chủ thể
Kết quả rất tốt, và vì thế tôi đã tái sử dụng thủ thuật này ở các tấm khác. Việc xuất hiện trong bóng tối mang lại hiệu ứng vừa có mặt ở đó, hiện hữu; nhưng lại vừa không hoàn toàn ở đó, hay hiện hữu ở một cấp độ thứ yếu, không ngang bằng. Một điều khá thú vị là tôi thậm chí đã không nhận ra trạng thái căng thẳng của cơ thể anh cho tới khi anh chia sẻ với tôi sau này. Lúc chụp tôi chỉ phân tích các biểu hiện trên khuôn mặt anh, trông anh thật thanh bình và tĩnh tại. Nhưng sau này khi xem lại bức ảnh, tôi đã thấy được sự căng thẳng qua cách anh nắm chặt tay; và tôi đã rất thích sự tương phản giữa cơ thể và khuôn mặt của anh. Nó không hiển nhiên; và tôi thích cách nó tạo ra một chút băn khoăn trong vai diễn anh chọn, và cả giữa cách anh nằm trong ánh sáng và tôi nằm trong bóng tối. Tôi luôn cảm kích trước những người dám mạo hiểm trong công việc.
















