Adriana Dominique: Cách mà anh Jamie sắp xếp căn phòng đã thực sự hấp dẫn tôi: những mảng màu trầm âm nằm kế nhau, sự tĩnh mịch, và cả thứ ánh sáng có phần bí ẩn ấy. Chưa bao giờ tôi thấy gian phòng nào như nơi này. Tôi nhớ là mình đã ngồi, đã nằm, đã duỗi, đã vặn – một cách không thoải mái. Tôi đã rất chú ý tới cơ thể mình và cách tạo hình cũng như đã tập trung nhiều để bỏ đi những hành động thừa thãi, cố gắng giữ cho cơ thể ở trạng thái tĩnh. Và tôi nhớ là nước mắt đã chảy thành dòng khi đôi mắt buộc phải mở trở nên vô cùng khô kiệt.
Trong tương lai, anh sẽ tiếp cận sự thiếu mạo hiểm này theo những cách nào khác nữa?
Anh có nói chủ đích của việc anh khoả thân trong sê-ri này là để khắc phục sự thiếu mạo hiểm khi sáng tạp của mình. Anh có nghĩ anh đã đạt được mong muốn? Trong tương lai, anh sẽ tiếp cận sự thiếu mạo hiểm này theo những cách nào khác nữa?
Jamie Maxtone-Graham: Tôi cho rằng việc thúc đẩy bản thân một cách sáng tạo có thể diễn ra dưới nhiều hình thức khác nhau. Việc tôi khoả thân một phần là để diễn tả một cái gì đó riêng tư; và nó hoàn toàn chỉ phù hợp với dự án này. Với tôi điều quan trọng hơn cả là việc tác giả xuất hiện trong tác phẩm, giúp phá vỡ bức tường thứ tư. Dù là điều không thể thiếu được nhưng việc khoả thân thực chất chỉ là thứ yếu. Như vậy, tuy việc tác giả khoả thân trong tác phẩm là một yếu tố quan trọng, với tôi, trên phương diện ý niệm, sự có mặt/xuất hiện của anh ta lại là vấn đề quan trọng hơn, đáng để bàn luận. Tôi nghĩ phát biểu này của tôi sẽ dẫn tới câu hỏi, “Vậy thì tác giả khoả thân để làm gì nữa?”
Theo kế hoạch ban đầu, tôi sẽ là người duy nhất khoả thân trong toàn bộ sê-ri . Tuy nhiên trong quá trình làm việc, ý tưởng này thay đổi, phát triển; và dần dần người tham gia cũng xuất hiện bán khoả thân hoặc khoả thân hoàn toàn. Ngày chúng ta chụp chung tấm hình này cũng là ngày chúng ta mới gặp nhau; và tôi cho rằng nếu lúc đó mạnh dạn hơn, tôi đã có thể sẽ hỏi xem chị có đồng ý khoả thân hay không. Nhưng tôi không dám chắc liệu việc đó có giúp kết quả cuối cùng thành công hơn hay không. Có một điều gì đó rất thanh tú về cách chị trải thân mình trên mặt bàn, khiến tôi không chắc việc khoả thân sẽ có làm bức hình đẹp hơn. Có lẽ nó sẽ không làm giảm sức mạnh của tấm hình, nhưng truyền tải thêm sức mạnh cho nó thì tôi cũng không chắc.
Trong quá trình chụp bộ ảnh này, một phần trong tôi quan tâm tới việc tạo ra đối thoại với nghệ thuật và lịch sử nghệ thuật, vậy nên tôi đã tham gia với vai trò nam khoả thân cổ điển. Nó là một vai diễn. Vả rồi tôi nhận ra, bộ ảnh này cũng là một vở diễn, một sê-ri tác phẩm trình diễn. Mặc dù cách tạo dáng trong mỗi tấm hình đều được bàn bạc trước khi chụp, trên thực tế nó lại diễn ra khá tự nhiên và thường là sự phản chiếu người còn lại trong tấm hình. Đây là một bước ngoặt khá bất ngờ trong quá trình chụp. Tuy nhiên, thay vì sử dụng thủ thuật này liên tục, tôi chỉ áp dụng nó khi cảm thấy đây là cách tiếp cận phù hợp, trong trường hợp phù hợp, và với chủ thể phù hợp.
Nhưng tôi biết bản thân mình cần phải can đảm hơn nữa. Tôi nhận ra rằng tôi thường không hỏi những câu hỏi mà sau đó tôi lại ước là mình đã hỏi, rằng tôi không tự thúc đẩy bản thân nhiều hơn nữa, rằng tôi quá lịch sự.
Khó có thể dự đoán là tôi sẽ đối phó với tính thiếu mạo hiểm trong các tác phẩm sắp tới như thế nào. Nhưng tôi biết bản thân mình cần phải can đảm hơn nữa. Tôi nhận ra rằng tôi thường không hỏi những câu hỏi mà sau đó tôi lại ước là mình đã hỏi, rằng tôi không tự thúc đẩy bản thân nhiều hơn nữa, rằng tôi quá lịch sự. Đây quả thực không phải một việc dễ dàng vượt qua. Nhưng tôi cũng nhận ra rằng, khi sáng tạo với chiếc máy ảnh, tôi có thể hiểu hơn về mọi người, về bản thân mình – và chia sẻ với họ những điều cá nhân –những điều mà trong bất kỳ tình huống nào khác đơn giản sẽ không tồn tại hoặc bị coi là không phù hợp. Ví dụ, tôi đã mời một người quen đến chụp bộ ảnh này, và khi tôi giải thích rằng tôi cũng sẽ có mặt trong tấm hình và sẽ không mặc quần áo, cô ấy đã lịch sự từ chối. Tôi thấu hiểu điều đó. Chiếc máy ảnh không thể biện minh cho mọi hành vi.
















