B-boy Khánh Linh không từ bỏ bài toán xây dựng bản sắc độc đáo cho hiphop Việt, bất kể chấn thương và thử thách.
Viết & ảnh chụp bởi Ha Dao ●
Khánh Linh nằm sõng soài trên sàn, hai tay che mặt. Cả đội vây quanh anh, ai ai trông cũng lo lắng. Trong một cú trượt vội vàng, mặt anh hình như đã bị một vũ công đè cho bẹp dí. Nhưng chỉ một tích tắc sau, anh đã đứng dậy cười cợt và chỉ đạo nhóm vào vị trí. “Tập nhảy hiphop bọn anh cũng phải đổ mồ hôi sôi nước mắt đấy, nhưng người ngoài đâu có nghĩ như vậy đâu” – Linh tếu táo, coi tai nạn trên sàn nhảy là chuyện thường. Đó là một ngày bình thường ở studio, nơi họ tập luyện từ 9 giờ sáng đến 9 giờ tối để chuẩn bị cho dự án sắp tới.
Sự tò mò và tính thời thượng của hiphop có thể đã trôi đi, nhưng Linh vẫn ở đây, sống sót qua những thăm trầm của 10 năm hiphop Việt.
Linh khá gầy và chỉ có chút tiếng Anh dằn túi, đủ để anh làm việc với chỉ đạo nghệ thuật người Đức Raphael Hillebrand, tất nhiên là kèm theo rất nhiều ngôn ngữ hình thể. Người ngoài khó mà biết rằng anh là một vũ công kì cựu và đã đi khắp nơi để đánh dấu hiphop Việt trên bản đồ thế giới.
“Đấy là một điều tuyệt vời”, Linh chia sẻ về sự nghiệp nhảy hiphop của mình. Anh chập chững những bước nhảy đầu tiên vào cuối năm 2004 khi vẫn là học sinh cấp 3, sau khi xem những màn trình diễn xem trên kênh Hà Nội mà anh cho là rất cởi mở và phóng khoáng. Một thời gian ngắn sau, anh trở thành học sinh của Big Toe – nhóm nhảy bậc anh chị hồi đó, rồi trở thành thành viên chính, rồi tách ra lập nên nhóm S.I.N.E (Saying Is Not Enough) vào năm 2011. Sự tò mò và tính thời thượng của hiphop có thể đã trôi đi, nhưng Linh vẫn ở đây, sống sót qua những thăm trầm của 10 năm hiphop Việt. “Theo đuổi đam mê” là một cụm từ sáo mòn, nhưng khó có thể tìm được cách biểu đạt nào chính xác hơn để miêu tả lựa chọn làm bboy chuyên nghiệp của anh.
Khi đã thành thạo các kỹ thuật xoay lắc nhún nhảy, Linh bắt đầu để ý đến yếu tố văn hóa trong màn trình diễn của mình. Một bản sắc văn hóa đặc trưng của breakdance là câu đố anh đang từ từ tìm cách giải. Những chuyến đi trên thế giới để biểu diễn và thi thố đưa Linh đến kết luận rằng, dù hiphop có gốc từ Mỹ, nó sẽ bị ảnh hưởng bởi chính nền văn hóa mà nó lan truyền tới. “Ví dụ như ở châu Âu, rap và nhảy breakdance xuất hiện trong cả nhà hát và biểu diễn thời trang. Hiphop trở thành một phần của văn hóa nơi đó. Ở Việt Nam mình thì có 4000 năm lịch sử và những hình thức nghệ thuật cổ truyền rất thú vị. Anh cũng như những nghệ sĩ trẻ khác đang cố gắng đưa chúng vào tác phẩm của mình.”
Tạo ra một màu sắc riêng cho breakdance là một công việc nói thì dễ nhưng làm thì khó. Tuy vậy, Linh và nhóm S.I.N.E đang bắt đầu bước những bước đầu tiên. Năm 2012, họ thử nghiệm với nhảy đương đại, hiệu ứng thị giác hòa trộn cùng hiphop trong dự án mang tên “Ngoặt”. Và trong tháng 3 này, họ sẽ trở lại với một màn biểu diễn với phần âm nhạc sáng tác riêng cho buổi diễn của nhạc sĩ Trí Minh, một nghệ sĩ trẻ cũng đang đưa những mảnh ghép của Hà Nội vào trong sáng tác của mình.
●●
Phạm Khánh Linh là học sinh của nhóm Big Toe vào năm 2004, trở thành thành viên chính thức vào năm 2005 và sáng lập nhóm S.I.N.E vào 2011. Nhóm đã dành được nhiều giải thưởng quốc tế như R16 Scandinavia B-boy 1 ở Đan Mạch, Radikal Forze Jam ở Singapore và Battle Of The Year 2014.
Buổi diễn “Connect – Kết nối” được Linh biên đạo và chỉ đạo nghệ thuật bởi bboy người Đức Raphael Hillebrand, kết hợp hiệu ứng ánh sáng đặc biệt từ nghệ sĩ thị giác Christian Mio Loclair và nhạc điện tử từ nghệ sĩ Trí Minh. Buổi diễn vào 2 ngày 12, 13 tháng 3 tại Rạp Công Nhân 42 Tràng Tiền. Chi tiết xem tại: Goethe Institut
●
Buổi phỏng vấn trong im lặng này được truyền cảm hứng bởi chuỗi phỏng vấn ‘Ngay lúc này đừng nói gì cả’ trong tạp chí tiếng Đức Süddeutsche Zeitung Magazin mà chúng tôi yêu thích.





















