Nghệ sĩ kịch câm Hoàng Tùng chia sẻ với & Of Other Things về niềm đam mê của mình và trả lời câu hỏi phỏng vấn bằng chính những động tác hình thể
Phỏng vấn & viết bởi Ha Dao ● ảnh chụp bởi Linh Nguyen
Ai cũng biết sống bằng con đường nghệ thuật ở Việt Nam không đơn giản, mà với những hình thức nghệ thuật không truyền thống thì lại càng khó khăn. Thế nhưng trong một xã hội ồn ào mà ai cũng cố gắng nói lên quan điểm của mình, lại có một người tìm cách kể câu chuyện của anh mà không cần lên tiếng. Đó là nghệ sĩ kịch câm Hoàng Tùng.
“Khi biểu diễn solo, người nghệ sĩ được đặt dưới áp lực lớn nhất. Và anh thích thử thách đó”.
Có thể nói buổi biểu diễn kịch câm của Hoàng Tùng là một dự án tham vọng và có phần mạo hiểm. Vì những yếu tố khách quan như văn hóa sân khấu không phổ biến, hình thức nghệ thuật vốn lạ lẫm, hay khán giả vốn ưa thích những phương tiện tương tác, bắt mắt hơn trong thời đại này. Và có một sự khó khăn lớn hơn nữa: anh quyết định làm tất cả mọi thứ một mình – cả đạo diễn, biên kịch và diễn viên. Anh giải thích lý do mình độc diễn một phần bởi không tìm được nghệ sĩ cùng chí hướng, nhưng đơn giản chỉ bởi chính anh muốn vậy. “Khi biểu diễn solo, người nghệ sĩ được đặt dưới áp lực lớn nhất. Và anh thích thử thách đó”.
Hoàng Tùng tin vào khả năng đưa hơi thở thời đại vào bộ môn nghệ thuật cổ điển đến từ phương Tây này. Vẫn là hình thức biểu đạt bằng ngôn ngữ cơ thể cùng sự hỗ trợ của âm thanh từ nhiều năm trước, nhưng bản thân chủ đề được lựa chọn sẽ phản ánh bối cảnh xã hội Việt Nam hiện đại. Với anh, nỗ lực đưa kịch câm trở lại này không phải là để bảo tồn một môn nghệ thuật gần như đã bị lãng quên, mà là để làm nó sống lại bằng những câu chuyện đương thời, mang đến khán giả đương thời.
●●
Buổi biểu diễn ‘Kịch câm trở lại‘ bao gồm 8 tiểu phẩm nhỏ phản ánh nhiều khía cạnh của đời sống hiện đại dưới góc nhìn của riêng nghệ sĩ, với những chủ đề rất gần gũi như trào lưu “tự sướng” hay nạn đút phong bì trong bệnh viện. Chương trình sẽ diễn ra vào ngày 7 và 14 tháng 2 tại rạp Hồng Hà 51 Đường Thành.
Buổi phỏng vấn trong im lặng này được truyền cảm hứng bởi chuỗi phỏng vấn ‘Ngay lúc này đừng nói gì cả’ trong tạp chí tiếng Đức Süddeutsche Zeitung Magazin mà chúng tôi yêu thích.





















